Bé gái 16 tuổi làm 150k/ngày nuôi 3 em ở Lâm Đồng: “Con mong muốn được đi học lại”
Bé gái 16 tuổi làm 150k/ngày nuôi 3 em ở Lâm Đồng: “Con chỉ mong được đi học lại…”
Câu chuyện về cô bé Hà Thị Mỹ Hương – mới 16 tuổi nhưng đã trở thành trụ cột của cả gia đình – đang khiến nhiều người không khỏi nghẹn lòng. Ở cái tuổi đáng lẽ chỉ cần lo chuyện học hành, vui chơi cùng bạn bè, Hương lại phải gác lại giấc mơ đến trường để đi làm thuê, kiếm từng 150.000 đồng mỗi ngày nuôi 3 em nhỏ.

Ngôi nhà nhỏ ở thôn Tân Đà, xã Tân Hội vẫn bình yên như ngày thường, nhưng bên trong là cả một hành trình vượt khó đầy nước mắt. Sau khi bài viết về hoàn cảnh của 4 chị em được lan tỏa, rất nhiều tấm lòng hảo tâm đã tìm đến, mang theo tiền bạc, nhu yếu phẩm, xe đạp điện, bàn học… Tính đến tối 26/3, số tiền ủng hộ đã lên đến hơn 3,2 tỷ đồng – con số mà chính Hương cũng chưa thể hình dung hết.
Thế nhưng, giữa những con số lớn lao ấy, điều khiến người ta xúc động nhất lại là ước mơ rất giản dị của cô bé: được đi học lại.

“Con biết ơn mọi người đã giúp đỡ. Nhờ vậy mà mấy chị em con đỡ khổ hơn. Nhưng điều con mong nhất vẫn là được quay lại trường, vừa học vừa làm để lo cho các em…”, Hương chia sẻ, giọng nghẹn lại.
Nhìn Hương, ít ai nghĩ em mới 16 tuổi. Gương mặt xinh xắn nhưng đã hằn lên nỗi lo toan của cuộc sống. Mỗi ngày của em bắt đầu từ 5h30 sáng. Em thứ hai đưa em thứ ba đi học, còn Hương chở em út theo mình đi làm. Trưa về nấu cơm, chiều lại tiếp tục công việc. Tối đến là vòng quay quen thuộc: tắm rửa, cho em ăn, dọn dẹp.

Một ngày cứ thế trôi qua, không có chỗ cho sự mệt mỏi hay yếu đuối.
“Con có thể chịu khổ, nhưng con lo mấy em không có đủ ăn, rồi sợ tụi nó phải nghỉ học như con…”, Hương nói. Với em, tương lai của bản thân dường như là điều xa xỉ. Tất cả những gì em nghĩ đến chỉ là làm sao để các em có một cuộc sống tốt hơn.
Biến cố gia đình đến quá sớm. Cha mất vì tai nạn khi Hương mới 13 tuổi. Mẹ vì áp lực cuộc sống mà rời đi, để lại 4 chị em tự nương tựa vào nhau. Từ đó, Hương vừa là chị, vừa là mẹ, vừa là điểm tựa duy nhất của các em.

Dù đã có nhiều lời đề nghị nhận nuôi, Hương vẫn từ chối. Em chỉ muốn ở lại nơi quen thuộc, nơi có họ hàng, có những người vẫn âm thầm giúp đỡ 4 chị em mỗi ngày.
“Dù có khổ, tụi con vẫn muốn ở đây. Ở gần người thân, tụi con thấy yên tâm hơn…”, em nói.
Giữa những mất mát, vẫn có một điều chưa bao giờ tắt trong Hương – đó là ước mơ. Một ước mơ rất đời thường nhưng cũng rất xa xỉ với em lúc này.
“Con muốn học lại, học nghề làm tóc. Sau này con mở tiệm, vừa làm vừa lo cho mấy em đến khi tụi nó lớn…”.

Câu nói ấy khiến nhiều người lặng đi. Không phải ước mơ cho riêng mình, mà là ước mơ gắn liền với trách nhiệm, với tình thương dành cho các em.
Câu chuyện của Hương không chỉ là một hoàn cảnh khó khăn, mà còn là minh chứng cho nghị lực và tình thân mạnh mẽ. Và có lẽ, điều mà cô bé cần nhất lúc này không chỉ là vật chất – mà còn là một cơ hội để tiếp tục viết tiếp giấc mơ còn dang dở của mình.
