Cựu đô vật lừng danh Đới Đăng Hỷ đưa ra cảnh báo vụ đô vật t:uv:ong: Phân tích rõ cạn kẽ nguyên nhân dẫn đến cái ch:e:t
“Vật hội làng hay bất cứ môn thể thao nào cũng ẩn chứa rủi ro”
Chiều ngày 27/2, theo thông tin của PV Dân Việt, ông Đỗ Xuân Huân, Bí thư Đảng ủy xã Kim Anh (Hà Nội) cho biết, tại hội vật cổ truyền thôn Thái Lai đã xảy ra vụ việc đáng tiếc khiến một nam đô vật bị gãy cổ dẫn đến tử vong.
Cụ thể, vào chiều ngày 26/2, trong lúc tham gia đấu vật tại hội làng thôn Thái Lai, xã Kim Anh, anh Nguyễn Văn T. (44 tuổi) đã bị đô vật giao đấu vật gập cổ xuống sàn đấu. Vụ việc đáng tiếc khiến anh T. bất tỉnh, được đưa đi bệnh viện cấp cứu. Tuy nhiên, do chấn thương nặng, gãy cổ khiến anh T. tử vong sau đó.

Trao đổi với PV Dân Việt về sự việc rất đáng tiếc này, cựu đô vật nổi tiếng Đới Đăng Hỷ (từng 11 năm vô địch quốc gia, 2 lần giành Huy chương vàng SEA Games) đã có những đánh giá cụ thể, mang tính bao quát liên quan đến môn vật vốn là “đặc sản” truyền thống đầu xuân tại nhiều vùng quê ở Việt Nam.
Sau sự việc đau lòng xảy ra tại hội làng xã Kim Anh, anh nhìn nhận thế nào về mức độ rủi ro tiềm ẩn trong các keo vật dân gian vốn thường được xem là “mang tính biểu diễn” và truyền thống?
– Theo tôi, vật hội làng hay bất cứ môn thể thao nào cũng ẩn chứa rủi ro. Tôi lấy ví dụ, khi tập luyện chứ chưa cần phải thi đấu, vận động viên từ phong trào đến chuyên nghiệp cũng có thể dính chấn thương, từ nhẹ đến nặng và đáng tiếc nhất là không qua khỏi.
Với cá nhân tôi, ở góc độ chuyên môn, việc tiếp đất khi ngã nếu không chuẩn chính là tư thế có thể dẫn đến chấn thương, độ nặng nhẹ thì tùy theo lúc tập luyện, thi đấu hoặc độ quyết tâm của các đô vật. Tôi trước đây và bây giờ rất hiểu các đô vật, ai cũng đam mê và khi lên sới thì thi đấu đầy quyết tâm. Bản thân tôi từng chiến thắng ở những thời điểm rất mạo hiểm khi đang có chấn thương.
Trong thi đấu vật cổ truyền, theo anh, những đòn thế nào được xem là có nguy cơ cao dẫn tới chấn thương nặng, đặc biệt là chấn thương vùng cổ và cột sống? Người tập luyện chuyên nghiệp được đào tạo để kiểm soát các tình huống đó ra sao?
Như tôi vừa trao đổi, trong thể thao, cả phong trào lẫn chuyên nghiệp đều có những vấn đề không ai nói trước được. Trong môn vật, việc tiếp đất khi ngã nếu biết cách từ rèn luyện đến khi thi đấu sẽ bớt rủi ro hơn.

Theo anh, quy trình tổ chức một sới vật tại lễ hội làng cần đáp ứng những tiêu chuẩn an toàn tối thiểu nào để hạn chế tối đa tai nạn đáng tiếc?
– Hiện tại, tôi thấy các sới vật tại lễ hội làng đều được tổ chức ở mức tốt. Thời xưa, chúng tôi khi thi đấu vật tại lễ hội làng còn “quần” nhau trên cát. Giờ thì thảm đấu đã được chuẩn bị tốt hơn rất nhiều, cách tổ chức cũng mang tính hợp lý. Tất nhiên, chẳng ai mong muốn điều đáng tiếc diễn ra, nhưng tai nạn thế này là bài học tiếp theo để cách tổ chức ở các giải vật phong trào cũng như chuyên nghiệp sẽ hạn chế rủi ro theo mức tối đa.
Với tư cách một cựu đô vật giàu kinh nghiệm, anh khuyến nghị gì để hội vật làng vừa giữ được bản sắc, vừa bảo đảm an toàn cho các vận động viên?
– Rõ ràng, cách tổ chức, sự điều hành của trọng tài cần được nâng cao hơn. Ngoài ra, cách quy định của mỗi hội vật cũng không giống nhau và từ sự việc này, yếu tố an toàn rõ ràng cần đặt được lên cao nhất dù sự song hành với tính chất quyết liệt, sôi động vẫn duy trì.
